Hà Anh sinh ngày 02/09/2007, quê tại Hà Tĩnh. Khi còn học lớp 6, ba là người đầu tiên dạy em hiểu về hai chữ “yêu thương”. Không chỉ nói bằng lời, ba em còn đưa em gặp gỡ những cô chú làm thiện nguyện - những con người lặng lẽ cho đi rất nhiều nhưng chưa từng mong nhận lại. Khi ấy em còn nhỏ, chưa hiểu hết ý nghĩa của những việc họ làm nhưng hình ảnh những tấm lòng chân thành ấy đã để lại trong em một cảm xúc ấm áp khó quên.
Sau đó, em thường cùng mẹ xem các chương trình thiện nguyện trên truyền hình. Điều khiến em nhớ nhất không chỉ là những câu chuyện về hoàn cảnh khó khăn, mà còn là ánh mắt của mẹ, có lúc lặng im có lúc đỏ hoe. Ngồi bên cạnh, em cũng lặng lẽ rơi nước mắt và tự hỏi rằng mình có thể làm gì, dù chỉ là một điều rất nhỏ, để giúp đỡ những người đang gặp khó khăn. Có lẽ chính từ những khoảnh khắc ấy, em hiểu rằng khi mình còn may mắn hơn người khác thì mình không nên sống chỉ cho riêng mình.
Bước vào những năm học cấp 3, em có nhiều cơ hội tham gia các hoạt động cộng đồng hơn. Em trở thành Phó Chủ nhiệm Câu lạc bộ Truyền thông của trường và từ đó được trực tiếp tham gia các chuyến đi thiện nguyện. Những chuyến đi ấy giúp em được gặp gỡ, lắng nghe và sẻ chia với nhiều hoàn cảnh khác nhau. Qua từng trải nghiệm, em nhận ra rằng có những niềm vui rất giản dị, đó chỉ là một nụ cười hay ánh mắt biết ơn nhưng lại đủ để ở lại rất lâu trong lòng người trao đi.
Bên cạnh đó, có một hoạt động em luôn duy trì mỗi năm. Vào dịp sinh nhật của mình hoặc những ngày cận Tết, em thường đến thăm các em nhỏ tại Làng SOS Hà Tĩnh. Có thể với nhiều người, sinh nhật là dịp để nhận quà nhưng đối với em, đó lại là dịp để cho đi. Em mong rằng ngày mình được sinh ra không chỉ mang ý nghĩa với bản thân mà còn có thể mang lại một chút niềm vui cho những người khác. Đặc biệt vào những ngày cận Tết, khi ai cũng mong được sum vầy thì em lại càng muốn đến bên các em nhỏ để các em cảm nhận rằng mình không hề bị bỏ quên.
Có lần, một em nhỏ ôm em và nói rất khẽ: “Chị lại đến rồi à…”. Chỉ một câu nói giản dị thôi nhưng khiến em nhớ mãi. Khi ấy em nhận ra rằng điều các em cần không chỉ là những món quà mà còn là sự hiện diện và cảm giác có người nhớ đến mình.
Thông qua những hành trình nhỏ như vậy, điều em mong muốn lan tỏa rằng: “Chúng ta không cần phải làm điều gì quá lớn lao. Đôi khi chỉ cần một chút thời gian, một chút sự quan tâm và một tấm lòng chân thành cũng đủ để mang lại hơi ấm cho một ai đó”.
Với Hà Anh, thiện nguyện không phải là những hành động lớn lao để được nhìn thấy, mà là cách để giữ cho trái tim mình luôn biết rung động trước khó khăn của người khác. Em tin rằng mỗi người đều có thể góp một phần nhỏ để thế giới trở nên ấm áp hơn. Bởi đôi khi, điều mình trao đi có thể rất nhỏ… nhưng với một ai đó, đó lại là cả một niềm hy vọng đang chờ đợi.
Thực hiện: Huệ Lâm
Biên tập: Hà Trang
Tác giả: Nguyễn Cao Mỹ Hạnh